|

Một chiều đầu đông, chúng tôi về thăm Ngư Lộc – nơi đất thì chật mà lòng người thì luôn rộng mở cùng những nét đẹp tự hào về lịch sử dựng làng – bám biển.
Dọc trên tuyến đê biển, cảnh bà con hối hả đón thuyền chuyển cá tôm lên bờ cùng mùi mằn mặn đặc trưng khiến chúng tôi không thể không dừng bước. Có lẽ suốt chiều dài ven biển đất nước, thật khó để tìm những khung cảnh trắng xóa nón lá trên bến nắng, nhộn nhịp như thế này.
Biển từng lấy đi của Ngư Lộc nhiều lắm nhưng dường như cảm thông cho sự nhẫn nại bề bỉ của con người nơi đây mà biển cũng bù đắp cho họ bằng những chuyến đi khơi cá tôm đầy thuyền. Cuộc sống của bà con Ngư Lộc ngày nay đang ngày một cải thiện, cái nghèo dần được đẩy lùi.
Mải đi và ngắm, chẳng mấy chúng tôi đã tới con dốc nhỏ dẫn xuống cụm di tích Chùa – Nghè Diêm Phố. Thoáng thấy chúng tôi, Chủ tịch UBND Xã Nguyễn Trọng Dưỡng đang cùng các bô lão phụ giúp thợ xây xoa vội hai bàn tay lấm đất mời cùng vô thăm, vãn cảnh, lễ Phật…

Cùng ngồi bên ấm trà nơi hiên Nghè, anh tranh thủ thông báo với chúng tôi : “ Nhanh lắm anh ạ! Quay đi quay lại công việc trùng tu, tôn tạo cụm di tích đã khởi công được hai tháng có dư rồi đấy. Điều đáng mừng là bà con cùng chung sức chung lòng nên chúng tôi dự tính 20/12 Âm lịch là hoàn thành một số hạng mục nhỏ như khu thờ Mẫu, thay ngói cùng một số dui mè gian Liên Hoa Tự và hai Giải vũ”.
Đến bên khu thờ Mẫu đã xây thô xong và đang lợp mái, điều gây ấn tượng nhất với chúng tôi là cảnh các cụ bà vừa chuyển gạch, sỏi vừa chuyện trò rôm rả. Quẹt nước trầu, một cụ nói với chúng tôi bằng giọng phấn khích: “ Vui lắm chú ạ! Cuối năm mời chú về cùng chúng tôi, chắc khi đó các phần việc chính bắt đầu thi công rồi..”.
Đứng bên chúng tôi, anh Dưỡng phấn khởi khoe : “ Ngoài việc phát triển ngư trường, đời sống văn hóa tinh thần của bà con ngày càng được nâng cao. Sắp tới, Xã sẽ tiến hành tôn tạo và mở rộng Nhà văn hóa nữa đấy. Chúng tôi mong con em mình sau này luôn tự hào bởi truyền thống lịch sử và nét đẹp văn hóa của quê hương mình”.
Chia tay ông Chủ tịch xốc vác cùng các cụ, chúng tôi lên xe ra về mang theo hình ảnh nụ cười lạc quan của con người Ngư Lộc mà không quên tự nhắc nhau cái lịch 2 tuần/ lần để cùng về lại đây chia sẻ, chứng kiến những bước chuyển mình của một vùng đất hẹp mà lòng người rộng mở này.
Trọng Đạt – Ghi nhanh từ Ngư Lộc
|